25 CÂU CHUYỆN TRUYỀN CẢM HỨNG LÀM BẠN MỈM CƯỜI

No Comment Yet

Dưới đây là danh sách chọn lọc 25 câu chuyện ngắn được đăng lên gần đây trên trang Makes Me Think (tạm dịch là Làm tôi suy ngẫm), chúng không chỉ khiến chúng ta phải suy ngẫm, mà còn làm ta phải mỉm cười. Đừng Bỏ Cuộc hi vọng chúng cũng có tác dụng tương tự đến bạn. Hãy cùng khám phá nào!

1. Ngày hôm nay, con trai tôi lên 7 và tôi bước sang tuổi 23. Vâng, tôi có con lúc 16 tuổi. Những chọn lựa tôi đưa ra khi còn là một thiếu nữ thật ngu ngốc, và đôi lúc tôi vô cùng lo lắng rằng mình sẽ nuôi dạy con không đúng. Nhưng ngày hôm nay tôi dẫn nó ra công viên để kỉ niệm sinh nhật của chúng tôi. Nó chơi hàng giờ với một cô bạn nhỏ với những vết bỏng lan ra khắp mặt. Khi con trai tôi ra nghỉ để ăn, nó chỉ tay về phía cô bé và nói, “Cô ấy thật xinh xắn và dễ mến!” Điều đó khiến tôi suy nghĩ, “Mình chắc đang làm một điều gì đó đúng đắn với tư cách là một người mẹ.”

2. Ngày hôm nay lúc 1 giờ sáng, bà tôi, người đang mắc hội chứng mắc trí nhớ Alzheimer, thức dậy, bước vào xe hơi của cha tôi và lái đi. Chúng tôi đã liên lạc với cảnh sát. Nhưng trước khi cảnh sát có thể tìm ra bà, hai học sinh trung học đã đỗ xe vào gara nhà tôi cùng với bà. Một người đang lái xe của ba tôi và người kia đang đi theo sau chiếc xe của họ. Họ nói rằng họ tình cờ nghe thấy bà đang khóc lóc về việc bị lạc ở một nhà ga hoang vắng cách đó 10 dặm. Bà tôi không thể nhớ được địa chỉ của chúng tôi, nhưng có thể cung cấp cho bọn trẻ tên họ của bà. Họ tra cứu tên bà trên mạng, tìm ra địa chỉ của chúng tôi, và lái xe đưa bà về nhà.

3. Ngày hôm nay, đứa con trai 8 tuổi ôm lấy tôi và nói, “Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất trên thế giới này!” Tôi mỉm cười và đáp lại một cách đầy mỉa mai, “Sao con biết điều đó? Con đã gặp hết tất cả các bà mẹ trên thế giới này đâu.” Con trai tôi siết chặt tôi hơn và nói, “Thưa mẹ, con đã gặp hết rồi. Vì mẹ chính là thế giới của con.”

4. Ngày hôm nay, bố tôi bước sang tuổi 91. Hiếm khi ông có đủ sức lực để nói. Nhưng mỗi lần mẹ tôi (bà năm nay đã 84) bước vào phòng để kiểm tra ông, ông nói, “Chào người đẹp!”

5. Ngày hôm nay, khi tôi đi đón cô con gái từ trường mẫu giáo, nó đang ngồi trên đất ở góc của một khu vực chăm sóc sau điều trị với 3 học sinh mù. Tất cả chúng đều nở nụ cười trên môi. Người hướng dẫn sau điều trị bảo tôi rằng con gái tôi đã liên tục dành thời gian với 3 học sinh này mỗi buổi chiều của tuần này, trả lời các câu hỏi và giải thích cho chúng nghe một cách chi tiết về hình dạng của những vật thể, con người và động vật khác nhau.

6. Ngày hôm nay, khi tỉnh dậy từ một cơn hôn mê kéo dài 6 tháng, cô ấy hôn tôi và nói, “Cảm ơn anh vì đã luôn ở đây, và kể cho em những câu chuyện đẹp, và không bao giờ rời bỏ em… Và vâng, em sẽ cưới anh.”

7. Ngày hôm nay, tôi đã tìm thấy một mẩu giấy viết tay cũ mà mẹ tôi viết khi còn là một sinh viên cuối cấp ở trường cấp ba. Trong đó là một danh sách những phẩm chất bà hi vọng rằng một ngày nào đó sẽ tìm thấy ở một người bạn trai. Danh sách ấy về cơ bản là một sự mô tả chính xác về bố tôi, người mà bà chỉ gặp lúc đã bước sang tuổi 27.

8. Hôm nay là ngày sinh nhật lần thứ 18 của tôi. Chỉ mới cách đây 18 năm, một người phụ nữ đã phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã rằng bà đã có 4 lần sẩy thai và 1 lần đứa bé bị chết yểu. Khi bà mang thai lần thứ năm, các bác sĩ đã thông báo rằng sự mang thai của bà là đầy rủi ro. Họ nói rằng rất có khả năng hoặc đứa bé hoặc bà không thể qua khỏi. Bà đã chọn cho đứa bé ấy một cơ hội dù thế nào chăng nữa. Mẹ tôi và tôi đều đã qua khỏi và vẫn đang mạnh khỏe cho đến ngày hôm nay.

9. Hôm nay, ông tôi giữ lấy một bức ảnh cũ, đầy chân thực chụp bên bàn đầu giường của bà tôi và ông đang cười với nhau ở một bữa tiệc nào đó vào những năm 60. Bà tôi đã qua đời vì ung thư năm 1999 khi tôi lên 7. Tối nay khi tôi ở nhà ông, ông đã bắt gặp tôi đang nhìn chằm chằm vào bức ảnh ấy. Ông bước lên, ôm lấy tôi từ phía sau và nói, “Cháu hãy nhớ rằng, chỉ vì điều gì đó không kéo dài mãi mãi, không có nghĩa là nó không đáng bõ công bạn.”

10. Hôm nay, một tuần sau khi tôi quyên góp 3 bao quần áo cho một mái ấm dành cho những người vô gia cư địa phương, tôi đã nhìn thấy một người phụ nữ vô gia cư ngồi trên một chiếc ghế dài nơi công viên với một chiếc áo phông được nhuộm sau khi thắt nút mà tôi đã tự làm khi còn là một thanh niên. Tôi bước lại gần cô ấy và nói, “Tôi rất thích chiếc áo của chị!” Cô ấy mỉm cười và nói, “Cảm ơn em! Thực lòng chị cũng rất thích nó.”

11. Ngày hôm nay, tôi đã ngồi lại cùng hai cô con gái của mình, một đứa 4 tuổi còn đứa kia lên 6, để giải thích cho chúng nghe rằng chúng tôi phải chuyển ra khỏi căn hộ với 4 phòng ngủ và chuyển vào căn hộ với chỉ 2 phòng một thời gian cho đến khi tôi có thể tìm một công việc khác trả lương cao. Hai đứa nhỏ nhìn nhau một lát và hỏi, “Tất cả chúng ta sẽ chuyển đến căn hộ ấy cùng nhau hả mẹ?” “Ừ,” tôi đáp. “Ồ, vậy thì chẳng có gì đáng lo cả,” con bé nói.

12. Hôm nay là ngày thứ 14 trong một chuỗi ngày mà đứa cháu của bệnh nhân được tôi chăm sóc tại nhà đến thăm bà ấy. Hai tuần trước, tôi bảo với cậu ta rằng thời điểm duy nhất mà tôi nhìn thấy bà mỉm cười cả tuần là khi cậu ấy đến thăm bà vào mỗi sáng chủ nhật.

13. Hôm nay, khi tôi đậu xe tại tòa nhà khu căn hộ của mình, tôi có để ý thấy cô hàng xóm, một người đang mang thai 8 tháng, đang gặp vấn đề với đống đồ đạc của mình. Tôi dừng lại và giúp cô ấy mang chúng lên cầu thang vào căn hộ của cô. Tối nay, khi trở về nhà từ phòng tập, tôi tìm thấy một chiếc bánh táo vừa được nướng được gói trong hộp Tupperware đang nằm trước cửa nhà với một tờ giấy nhắn rằng, “Tôi đã sử dụng những nguyên liệu anh giúp tôi mang vào để nướng chiếc bánh này. Anh hãy thưởng thức nhé!”

14. Hôm nay, một người đàn ông đến xin việc ở cửa hàng tôi. Anh ta có vẻ gì đó rất cuốn hút, tốt bụng, có học vấn, và thân thiện. Sau đó, khi tôi đến gọi anh ta mở rộng một đề nghị công việc, tôi để ý anh ta đã viết “hãy chấp nhận tôi” phía dưới số điện thoại của anh ta. Số máy ấy thuộc về một trung tâm của người vô gia cư. Nhưng tôi sẽ đánh liều và thuê anh ta dù sao chăng nữa.

15. Hôm nay, tôi nhận ra rằng bố mẹ tôi đã không ngừng làm công việc thứ hai vào ban đêm để có thể tiếp tục trợ cấp tài chính cho người chị sinh đôi của tôi và tôi đang đều là sinh viên đại học. Bố tôi nói, “Hai con sẽ là người đầu tiên trong lịch sử gia đình ta nhận được bằng đại học. Hai việc chẳng là gì cả! Bố thậm chí có thể làm đến ba việc nếu cần thiết để chứng kiến hai con tốt nghiệp.”

16. Hôm nay, cậu con trai 12 tuổi, Sean, và tôi dừng lại bên cạnh khu nhà điều dưỡng cùng nhau lần đầu tiên sau một vài tháng. Thường thì tôi đến một mình để gặp người mẹ đang mắc bệnh Alzheimer của tôi. Khi chúng tôi bước vào sảnh, cô y tá nói, “Chào, Sean!” và rồi dẫn chúng tôi vào. “Làm sao mà chị ấy biết tên con vậy?” Tôi hỏi. “À, con luôn tạt qua đây trên đường đi học về để chào bà,” Sean nói. Tôi không hề biết gì hết.

17. Mẹ tôi bị mù cho đến nay đã là 15 năm. Bà mất thị lực trong cùng vụ tai nạn mà đã lấy đi mạng sống của ba tôi. Năm nay tôi 15 tuổi. Bà đã nuôi dưỡng tôi như một bà mẹ đơn thân từ lúc tôi chỉ mới 3 tuổi, mà không có thị lực của mình. Và vâng, bà ấy đã làm một công việc tuyệt vời!

18. Hôm nay, tôi đã gặp người phụ nữ xinh đẹp nhất trên một chiếc máy bay. Với ý nghĩ rằng tôi sẽ không gặp lại cô ấy sau khi chúng tôi kết nối cùng nhau, tôi đã nói với cô ấy tôi nghĩ cô đẹp đến thế nào. Cô ấy gửi đến tôi nụ cười chân thành nhất và nói, “Chưa một ai từng nói điều đó với tôi trong 10 năm qua.” Hóa ra, cả hai chúng tôi đều đã trung tuần 30, chưa bao giờ kết hôn, không con cái, và sống chỉ cách nhau có 5 dặm. Chúng tôi có một lịch hẹn chủ nhật tới sau khi trở về nhà.

19. Hôm nay, mẹ tôi đã được thực hiện ca phẫu thuật cần thiết để gỡ bỏ một khối u ác tính. Gia đình tôi đã luôn chạy vạy mà không hề có bảo hiểm y tế từ khi cha tôi mất việc năm ngoái. Chị gái và tôi đã luôn bàn bạc một cách cởi mỏe về tình trạng khó xử của mẹ tôi trên Facebook. Tuần trước, một người bạn của một người bạn – một bác sĩ phẫu thuật chữa ung thư giàu kinh nghiệm người đang có phòng chữa trị riêng của mình, đã nhìn thấy những lời bình luận của chúng tôi trên Facebook và tình nguyện giúp đỡ mẹ tôi miễn phí.

20. Ngày hôm nay, tôi là một bà mẹ của 2 đứa con và là bà của 4 đứa cháu. Ở tuổi 17, tôi mang thai đôi. Khi bạn trai tôi và bạn bè biết rằng tôi sẽ không phá thai, họ ghẻ lạnh tôi. Nhưng tôi vẫn kiên cường đến cùng, làm việc toàn thời gian trong lúc vẫn đến trường, tốt nghiệp cấp 3 và cao đẳng, và gặp một chàng trai ở một trong những lớp học của tôi. Người ấy đã yêu quý những đứa con của tôi y như của chính ông ấy trong suốt 50 năm qua.

21. Hôm nay, khi tôi đang ngủ, tôi nhận ra cô con gái đang gọi tên tôi. Đang đang nằm ngủ trên chiếc ghế sofa trong phòng bệnh viện của nó. Tôi mở mắt và nhìn thấy nụ cười xinh đẹp của con bé. Con gái tôi đã bất tỉnh trong suốt 98 ngày.

22. Hôm nay, vào lễ kỉ niệm đám cưới lần thứ 10, cô ấy đứa cho tôi một tấm giấy đòi tự sát tự tay cô viết lúc 22 tuổi. Nó được viết vào chính xác cái ngày chúng tôi gặp nhau. Và cô viết, “Vì tất cả những năm em đã không muốn anh biết rằng em đã ngu ngốc và bất ổn tinh thần ra sao trước khi chúng ta gặp nhau. Nhưng dù rằng anh không biết điều đó, chính anh đã cứu rỗi em. Cảm ơn anh vì điều đó.”

23. Hôm nay, vào 8 giờ sáng, sau 4 tháng gần như không có sự sống trên giường bênh của mình, chúng tôi cởi bỏ bình ô xi của mẹ tôi. Và tim bà tiếp tục tự đập. Tối hôm đó, khi tôi nhấn vào tay bà 3 lần, bà nhấn lại vào tay tôi 3 lần.

24. Hôm nay, người đàn ông vô gia cư đã từng ngủ gần khu căn hộ của tôi xuất hiện gần cửa nhà tôi với một bộ đồ công sở tôi đã tặng ông gần 10 năm chết. Ông nói, “Giờ tôi đang có một căn nhà, một công việc, và một gia đình. 10 năm trước tôi đã mặc bồ vét công sở này đến tất cả các cuộc phỏng vấn xin việc của mình. Xin cảm ơn.”

25. Hôm nay, khi tôi mở cửa hàng lúc 5 giờ sáng, có một chiếc phong bì nằm trên sàn gần cửa ra vào. Trong phong bì là 600 đô la và một mẩu giấy viết, “5 năm trước, tôi đột nhập vào cửa hàng anh vào buổi tối và lấy trộm thực phẩm đáng giá 300 đô la. Tôi xin lỗi. Lúc ấy tôi đã quá tuyệt vọng. Đây là số tiền ấy với 100% lợi nhuận.” Thú vị thay, tôi chưa bao giờ báo cáo lại sự cố ấy với cảnh sát vì tôi cho rằng bất kì ai đi ăn trộm thức ăn cũng thực sự cần đến nó.

Ý kiến của bạn là :
25 CÂU CHUYỆN TRUYỀN CẢM HỨNG LÀM BẠN MỈM CƯỜI
Đánh giá bài viết này

Emily Nguyễn

Author

Emily Nguyễn

Đam mê tiếng Anh và khoa học tự nhiên. Mơ ước trở thành một nhà lập trình phần mềm, một nhà diễn giả nổi tiếng và một doanh nhân thành đạt. Quan niệm sống "Sống là không chờ đợi - Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình".

Up Next

Related Posts

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *